Panama Trip

Panama Trip

Sau chuyến đi công tác 4 ngày tại Mỹ, mình đã dành 2 ngày để lảng vảng đến Panama. Lý do mà mình muốn đến Panama là con đào Panama nổi tiếng. Khi mà còn nhỏ mình được nghe trên radio về kênh đào nổi tiếng đó, và ko biết tại sao nó lại gắn liền với bài nhạc “La Panoma” mà mình rất thích và đã tập nó một cách hăng say khi đang còn học cấp 3. Mặc dù nó chẳng liên quan gì đến Panama, bản thân bản nhạc này là một folk song của một nhạc sỹ ở vùng tự trị người Tây Ban Nha - Basque Country - (giữa Pháp và Tây Ban Nha) trên eo biển Biscay. Nhưng không hiểu sao khi nghe hay chơi bản nhạc này trong đầu mình hình dung ra đang đứng trước kênh đào Panama để nghe gió biển vùng caribbean thổi vào và tiếng còi tàu báo hiệu khi vào kênh (đúng là tuổi hồn nhiên hơn cô tiên, hay là vì có sự logic gì đó giữa câu từ Panama và La Panoma, rõ ràng là đều có “pa” và “ma” gì đó mà ở thời điểm ấy có trời mới biết được thằng bé nghĩ gì). Chính vì sự “nhầm lẫn” đáng yêu đó nên sau khi sâu chuỗi các sự việc: Mình có chị bạn thân, người Panama, tên là Maale và mới gần đây mình mới biết Panama là một trong 48 quốc gia mà người Việt Nam ko cần visa. Kết luận là giống như định mệnh :D và đây chính là cơ hội để mình thực hiện ước mơ đứng trước kênh đào đó.

Khi đến Panama, ngoài kênh đào Panama mọi người nghĩ đến những bãi biển hay những hòn đảo nổi tiếng như San Blas, Contadora, Colón, Coiba nằm trên vùng biển caribbean hay trên vùng biển thái bình dương (Pacific Ocean). Nhưng với chuyến đi lần này mình chỉ có thể đến Panama City (thủ đô của Panama) để trải nghiệm. Với mình, càng đi nhiều, thì cảnh vật có thể ko còn quá quan trọng nữa, thay vào đó mình muốn tìm hiểu về con người, về văn hoá lịch sử nơi mình đến, và một điều không thể thiếu đó chính là khám phá những món ăn ngon.

Coastal Way in Panama City.

Và đây là 2 ngày mình khám phá Panama..

Kênh đào Panama

Panama Canal Map from wiki.

Đơn giản là việc đi lại thuận tiện trên biển từ vùng biển Atlantic sang vùng biển Pacific hoặc ngược lại, thay vì phải mất 4 tuần để đi vòng qua Nam Mỹ thì con người làm một nối đi tắt qua kênh đào này để tiêt kiệm 4 tuần lênh đênh trên biển chỉ còn 80 giờ đi qua con kênh này. Và Panama được chọn là nơi tốt nhất để xây dựng con kênh đào này với chiều dài 82km.

Kênh đào Panama tiết kiệm 4 tuần lênh đênht trên biển qua Nam Mỹ.

Bắt nguồn từ ý tưởng của một con kênh đào từ thế kỷ thứ 18 tại Pháp, kênh đào có tên Canal de Briare - một trong những kênh đào cổ nhất tại Pháp. Người Pháp hay toàn châu Âu lúc bấy giờ rất thích thưởng thức rượu, mà một vùng rượu tại Pháp sản xuất rượu rất ngon, để có thể vận chuyển cho toàn châu Âu, người Pháp đã thiết kế một kênh đào có thể nâng và hạ các thuyền bè với độ cao tương ứng là 41m và 85m. Người Pháp đi tiên phong cho việc xây dựng kênh đào tại Panama vào những năm 1881-1894. Nhưng họ đã thất bại vì điều kiện thời tiết tại vùng khí hậu nhiệt đới (tropical country). Vào mùa mưa đã ngăn cản việc đào đất, dịch sốt vàng da (yellow fever) và sốt rét (malaria) khiến rất nhiều công nhân bị thiệt mạng. Người Pháp đã từ bỏ ý định.

Sau đó vào năm 1903 người Mỹ tiếp tục công việc, họ đã khắc phục những khó khăn mà người Pháp gặp và hoàn thành vào năm 1914. Và từ đó đến nay kênh đào này được đưa vào hoạt động. Tuy nhiên phải cho đến năm 1999 thì người Panama mới có thể toàn quyền quản lý kênh đào này sau bao nhiêu năm đàm phán với Mỹ. Và điều này làm cho người dân nơi đây rất tự hào khi họ nói họ làm việc cho kênh đào này.

Tàu qua điểm Miraflores.

Khi đến đó và xem thuyền qua lại, mình chợt hỏi chị bạn nếu thuyền mà to hơn kích cỡ của kênh đào này thì làm thế nào? Chị nghĩ một lúc và trả lời “Có thể thuyền bè phải tìm một đường nào khác, vì để thuyền qua đây thì kích cỡ phải nhỏ hơn kích cỡ Panama Max (kích cỡ tiêu chuẩn dành cho thuyền qua kênh đào này)”. Sau đó mình về kiểm tra lại, thì người Panama đang xây dựng một kênh đào nằm ngay cạnh gần đó để có thể đáp ứng những con thuyền lớn hơn - gọi là mega size và cũng để có thể cạnh tranh với các con kênh khác. Vì giá trị thu lại cho Panama hàng năm thông qua con đào này là trên 2 tỷ đô la tính cho đến thời điểm này - một số tiền khổng lồ để giúp Panama phát triển.

Trạm Miraflores.

Chỗ hiện tại mình đang đứng là một trong 3 locks chính của kênh đào này, và cũng chỉ duy nhất Miraflores lock để dành cho mọi người thăm quan. Phí thăm quan cho người nước ngoài là $20 và người dân Panama là $5.

Tất nhiên sẽ còn nhiều câu chuyện lý thú đằng sau kênh đào Panama này, ví dụ như vấn đề về duy trì nguồn nước cho kênh đào, hay cụ thể con kênh đào này hoạt động như thế nào và vì sao nó lại là một công trình thế kỷ, có rất nhiều nguồn để các bạn tham khảo. Còn đây là một trong những phim tài liệu mình đã xem:

Kết thúc ngày thứ nhất, ngoài việc thăm kênh đào này, chị bạn cũng đưa mình đến một số nơi khác như Ancon Hill, Panama coastal way, và chợ cá …

Bên ngoài chợ cá Mercado De Mariscos.
Buổi sáng yên bình trước khi vào phiên chợ.

Casco Viejo

Nhà thờ Catedral Metropolitana.
Một góc từ một bức tường tu viện Flat Arch sau đám cháy từ năm 1756
Hoàng hôn...

Ngày thứ 2, mình có hẳn một ngày khám phá tại đây. Cảm giác đầu tiên khi bước vào khu phố cổ này, giống như lạc vào châu âu thu nhỏ mà mình được xem trên tv với những lẵng hoa để ngoài ban công, yên bình. Phố cổ ở đây là sự kết hợp kiến trúc của Tây Ban Nha, Pháp và Ý.

Ngoài những con phố đẹp thơ mộng và các nhà thờ cổ, điều mình cực kỳ thích ở đây chính là con người. Họ rất thân thiện và hoà nhã. Khi mình đi ngang qua một khu nhà đang được bảo trì và các anh công nhân đang cặm cụi sửa chữa, thấy mình cầm máy ảnh, các anh quay ra tươi cười và ra hiệu cho mình chụp ảnh, thế là liền chụp mấy kiểu vì trước đó chụp trộm còn sợ bị phát hiện. Thế là nhanh tay chụp được mấy kiểu. Xong đâu đó đang hăm hở vác máy chạy thì các anh có nói vọng theo “beautiful” giọng rất hân hoan, làm mình cảm thấy rất vui và gần gũi với người dân ở đây.

Con người Panama rất thân thiện

Điều này trái ngược hoàn toàn những gì mình tìm hiểu trên youtube về Panama, có một youtuber đã khuyên ko nên cầm máy ảnh ra ngoài đường để chụp (có thể video ấy đã rất cũ mà mình ko để ý thời gian). Trước khi khám phá Casco Viejo mình có hỏi chị bạn kỹ xem có phải cẩn thận hay có điều gì cần lưu ý ko, chị bảo không. Con người ở đây hiền hoà là thế, nhưng có một số điểm lân cận - được gọi là khu ổ chuột tại thành phố, tuyệt nhiên khách du lịch ko nên đi đến đây và hôm qua mình cũng được cảnh báo và được chị bạn đưa đi để trải nghiệm (tất nhiên là bằng ô tô và chỉ lướt qua đó chứ ko vào sâu, vì ngay cả người dân ở đó cũng hạn chế vào những khu đó).

Ngoài ra mình có thưởng thức những món được gọi là món truyền thống của Panama, món cá croaker (corvina), món gỏi cá (hương vị giống như ở Việt ) và nước giải khát vỉa hè ở đó, ah nước dừa ở đây ko được ngọt và thơm như ở Việt Nam ^^!. Thức ăn ở đây và gia vị có vẻ giống đồ ăn Việt Nam - những đất nước có khí hậu nhiệt đới nên ẩm thực da dạng hơn và đậm đà hơn. Mình ăn như chết đói đến nỗi chị bạn bảo ở Hàn tao có thấy mày ăn như thế này bao giờ đâu. Làm mình một hồi giải thích vì ở Mỹ có 4 ngày mà toàn ăn đồ fast food và hamburger là chính, còn tao thì rất thèm đồ Việt Nam, ở đây tao thấy thức ăn quen thuộc với tao quá chừng :))

Món cá croaker (corvina)
Món gỏi cá ^^! (ko nhớ tên)...
Giải khát vỉa hè :) ...

Kết thúc khám phá phố cổ Casco Viejo, mình bắt taxi về khách sạn. Và điều đặc biệt là taxi truyền thống ở đây ko có công tơ mét, trả giá bằng mồm giống như xe ôm tại Việt Nam, tưởng gì chuyện này mình làm tốt. Chiều đi mình đi Uber (Uber cần số điện thoại, nên khi ở sân bay mình đã mua một SIM thẻ ở đây để tiện liên lạc và có 4G) nên biết giá tầm $3. Khi lên taxi, đưa địa chỉ, bác tài giơ 7 ngón tay và nói seven (người Panama ko phải ai cũng nói tiếng Anh) mình bảo uber chỉ có $3 thôi, thế là bác nói $5, mình chốt $4. Thế là ok, lên đường về khách sạn, bác tài nhầm khách sạn nên lại phải đi ngược lại một quãng đường khá dài nữa. Tuy nhiên đến lúc trả tiền thì bác tài vẫn vui vẻ và cảm ơn, mình cũng “gracias” (được chị bạn đánh giá tiếng Tây Ban Nha, từ này mình nói chuẩn nhất ^^!)

Taxi truyền thống Panama ...

Cũng vừa lúc chị bạn xong công việc và mời mình dùng bữa cơm tối với gia đình chị ấy. Ấm cúng như chính gia đình mình, ko ngại ngùng hay làm khách, ngay từ khi bước vào nhà mình cảm giác rất âm cúng. Chú chó của gia đình cũng thân thiện ko kém. Sau màn chào hỏi, đến khi ăn, chú rất ngoan, để cho mình nói chuyện say sưa với gia đình, thỉnh thoảng chú có đặt mõm lên đùi ý là vuốt ve tui đi vuốt ve tui đi và lại đi ra đi vào. Mải nói chuyện và ăn uống, mình còn ko kịp chụp ảnh bữa ăn. Chỉ kịp chụp trước khi vào bữa. Khi bước vào bàn ăn, gia đình đã chuẩn bị cho mình một món quà rất ý nghĩa - chai rượu có nơ màu đỏ - được ví giống soju ở Hàn, nhưng điều đặc biệt ở đây chai rượu đó do chính dòng họ Varela nhà chị sản xuất (đến Panama mình mới biết chị ấy chính là cháu gái của tổng thống Panama - Juan Carlos Varela), và 2 túi cafe Panama.

Sửa soạn bữa ăn tối

Trước khi vào bữa ăn, bố chị có mời mình uống bia Panama xem bia ở đây thế nào. Cảm giác đầu tiên khi uống đó là ngon hơn bia Hàn, tuy cùng 4.5 độ nhưng cảm giác nhẹ hơn, nhưng tất nhiên với mình thì bia Hà Nội vẫn ngon hơn. Vừa ăn vừa nói chuyện mà đến khi kết thúc bữa ăn cũng đã muộn, mình xin phép được chụp với cả gia đình một kiểu để làm kỷ niệm. Tỏ lòng hiếu khách, cả gia đình chị tiễn mình về đến khách sạn, làm mình rất cảm kích và xúc động, bắt tay và ôm chào mọi người, đến khi quay xe đi chị có hạ kính cửa oto và nói vọng lại, “빋관 (tên tiếng Hàn của mình khi ở Chungnam), see you again.” - làm mình nhớ mãi.

Bức ảnh kỷ niệm cùng với gia đình

Về khách sạn cũng 11 giờ tối mình cũng ko ngủ vì 5h sáng phải có mặt tại sân bay để quay về L.A. Mình tắm vội và chuẩn bị đồ đạc để ra sân bay. Lần này mình đặt uber, và có xem profile của bác tài. Bác tài này có thể nói được ba thứ tiếng Anh, TBN và tiếng Trung. :) ban đâù mình có phòng trường hợp tài xế taxi cướp đồ của khách du lịch giống như những câu chuyện rùng rợn mà mình đã đọc đâu đó trên báo ở VN, kiểu như là đi trên con đường quốc lộ tối, tạt vào đâu đó, dí súng vào đầu và cướp hết tiền, hay thậm tệ hơn nữa là giết người =))). Quả thực rất hoang mang, đến khi lên xe bác tài xế hỏi mình đi đường bình thường hay đi đường nhanh hơn, mình hỏi khác nhau gì, thì tài xế bảo thêm $5. Mình nghĩ trong đầu trước đó chị bạn có đón mình tại sân bay và đưa về khách sạn cũng ko xa lắm mà chỉ có một đường thôi, chắc là chiêu trò. Nên mình bảo cứ đường bình thường mà đi. Đi một lúc, bác hỏi “mày đến Panama lần đầu à?”. Hừm, mình nghĩ giữa đêm tối thế này cẩn thận vẫn hơn và trả lời: “ko đây là lần 2, tao đến thăm bạn tao”, vừa lúc đó có cuộc gọi của mẹ hỏi xem đi thế nào (Panama - Việt Nam chênh nhau 12 tiếng, lúc đó là 4h45 chiều ở Việt Nam). Mình trả lời để ra mặt rằng tao có điện thoại và bạn nhé. Tuy nhiên sau đó, cuộc nói chuyện trở lên thân mật hơn khi cả hai bàn về sự phát triển của Panama, vì người Panama rất tự hào khi họ có tàu điện ngầm, dù chỉ có 1 line và đang mở rộng thêm 2 lines nữa. Bỗng dưng có một ngã quặt đường tối thui có mỗi xe mình trên quốc lộ, mình thấy ko ổn rồi, bỗng dưng bác tài nói ko biết sao hôm nay đèn lại ko bật, làm mình càng đề phòng hơn. Chuẩn bị sẵn sàng cho những tình huống xấu nhất. Nhưng cuối cùng thì cũng đã đến sân bay, mình thở phào nhẹ nhõm và nghĩ mình đang nghiêm trọng hay cẩn thận quá =))). Nhưng vậy cũng tốt vì có một mình nên phải đề phòng hết mọi điều có thể xảy ra. Và đây là sân bay của Panama, tèn ten :D, kết thúc chuyến khám phá Panama đầy kỷ niệm.

Sân bay Panama City (PTY)

Và cuối cùng là bức ảnh kỷ niệm của mình và chị bạn:

goodbye and see you again :)

P.S: @Maale Thank you for treating me very well like a member of family. I was very happy when I had a dinner in your cozy family. It was not my memorable trip, if you were not there, Panama. Please say “Hi, wish you all the best” to your family. Thanks again and “see you soon” like you promised. ^^!

Cuong Tran Viet

Cuong Tran Viet
I'm a person that always opens to new, incredulous, curious and too often against the trend (the classical sheep that doesn’t want to follow the herd)

Smart Wearable Controlling System by Hand and Fingers Gesture Recognition

In recent decades, employees who worked in office suffered from bone diseases and muscle stress, mainly due to improper sitting posture. This study is proposed to develop a novel body equilibrium correction to meet solve such issue. Continue reading